Đăng bởi: quangminhnguyen | Tháng Hai 21, 2011

Diễm ca

1 1. Thơ của những vần Thơ do Salomon sáng tác.

ƯỚC MONG TÌNH YÊU (nàng)

2. Chàng hôn ta bằng đôi môi chàng ;
Ôi vòng tay chàng ôm lấy tuyệt vời hơn cả rượu nho.
3. Dầu thơm tỏa lan, mùi hương nồng nàn,
danh chàng nổi vang, thiếu nữ càng yêu mến.
4. Hãy kéo tay ta hỡi chàng, chúng ta cùng chạy !
Quân Vương đã đưa ta vào nơi thẳm sâu,
Hãy vui lên, chúng ta cùng hoan hỉ.
Chúng ta hãy nhớ lấy,
rằng vòng tay chàng ôm trọn,
tuyệt vời hơn cả rượu nho !
Yêu mến chàng, phải lẽ biết bao nhiêu !

TÌNH YÊU KIÊU HÃNH (nàng)

5. Hỡi thiếu nữ Gia Liêm,
Ta tuy đen, nhưng thật mặn mà
tựa các lều Kê-đa, tựa các màn trướng Se-lo-ma.
6. Đừng nhìn chằm vào ta vì da ta rám nắng :
mặt trời đốt cháy cả da.
Bọn con trai của mẹ ta, nổi giận chống ta,
vườn nho chúng bắt ta phải canh giữ.
Còn vườn nho của ta, ta không cách nào giữ canh.
7. Nói đi, hỡi chàng, người lòng ta yêu dấu,
chàng đang chăn đàn cừu ở đâu,
chàng đang nghỉ trưa ở đâu,
để ta khỏi phải lang thang,
quanh các đàn cừu của các bạn chàng.

ĐỒNG CA

8. Hỡi người nữ đẹp hơn mọi người nữ, nếu nàng không biết,
hãy lần theo những vết chân đàn cừu,
hãy dẫn theo những chú dê nhỏ
đến gần lều của những người chăn.

ẢO MỘNG TÌNH YÊU (chàng)

9. Hỡi người ta dấu yêu, ta ví nàng như con tuấn mã,
ngậm giây cương chiến xa của Pha-ra-ô.
10. Chuỗi ngọc trên cổ, đôi vòng khuyên bên đôi má đẹp xinh.
11. Chúng ta sẽ làm tặng nàng đôi vòng khuyên dát vàng, đồ trang sức dát bạc.

TÌNH YÊU HIỆP NHẤT (song ca)

12. – Giữa yến tiệc của Quân Vương,
Hương cam tùng nơi ta tỏa ngát.
13. Người yêu của ta, chàng đối với ta như túi trầm hương ta để giữa đôi ngực.
14. Người yêu của ta, chàng đối với ta như khóm móng rồng
trong vườn nho của E-ni Ghe-đi.
15. – Nàng xinh đẹp quá, hỡi người tình, nàng xinh đẹp quá !
Đôi mắt nàng như đôi mắt bồ câu.
16. – Hỡi chàng, người ta dấu yêu, chàng tuấn tú và ngọt ngào quá !
Chiếc nôi của chúng ta thật mượt xanh.
17. – Những chiếc xà của ngôi nhà là gỗ bá hương,
ván ép tường bao quanh bằng trắc bá diệp.
2 1. – Ta như đóa thủy tiên vùng Sha-rôn,
bông huệ trong thung lũng.
2. – Bạn tình của ta giữa các thiếu nữ,
như bông huệ giữa bụi gai.
3. – Người ta dấu yêu giữa những chàng trai
như cây táo giữa muôn cây của rừng thẳm.
núp dưới bóng chàng nơi ta hằng ủ ấp,
trái ngon của chàng lan tỏa cả miệng ta.
4. Chàng đưa ta vào nhà làm rượu, trao ta ly rượu nồng
nhưng tình yêu chàng là ngọn cờ phất phới.
5. Hãy cho ta bánh nho để lấy lại sức,
trái táo làm mát lòng, vì ta bị bệnh tình yêu.
6. Tay trái chàng cho ta làm gối,
Tay phải chàng ôm ghì lấy (thân) ta.
7. – Hỡi các nàng thiếu nữ thành Gia Liêm, tôi van xin :
vì đàn linh dương và bầy nai ngoài đồng cỏ,
Xin đừng, xin đừng đánh thức Tình Yêu của tôi,
trước khi Tình Yêu ưng thuận.

(phỏng dịch thơ)

 

Đăng bởi: quangminhnguyen | Tháng Mười Hai 22, 2010

Nhớ

Chỉ còn vài ngày nữa

Mùa Giáng sinh lại về

Một mình bên bếp lửa

Chợt thổn thức tình quê.

 

Vắng nhà vẵng mấy năm

Sân vườn chẳng ai chăm

Cỏ mọc, rêu phong bám

Mắt nghiền, lòng đăm đăm.

 

Tết xa quê, nhớ quá,

Mẹ, cha, anh em xa.

Còn ai ngồi bên cạnh?

Không, chỉ mỗi mình ta!

 

Những kỷ niệm đẹp xinh

Giờ còn trong trí nhớ,

Giây phút bên gia đình,

Của ngày tuổi còn thơ

 

 

 

 

 

Q.M

Đăng bởi: quangminhnguyen | Tháng Mười Hai 22, 2010

LÀM NGƯỜI

LÀM NGƯỜI

Bài viết của Lm Nguyễn Hồng Giáo, dòng Phanxicô

Giáng sinh gợi lên một cái gì thơ mộng êm đềm với rất nhiều hương hoa, âm điệu, màu sắc và ánh sáng. Giáng sinh là nguồn cảm hứng hầu như không cạn cho bao nhiêu nhà nghệ sĩ. Nhưng người rung cảm với Giáng sinh thì nhiều, mà số người biết nhìn thấy, biết đón nhận cho mình cái thực tế trần trụi, bi đát và có thể nói là tàn bạo nằm bên dưới những nét, những màu, những âm thanh đẹp mắt, vui tai ấy – số người ấy thật là hiếm hoi, ngay cả trong đám người tin Chúa. (Đọc tiếp…)

Đăng bởi: quangminhnguyen | Tháng Mười Hai 20, 2010

MINH TRIẾT DÂN GIAN VIỆT NAM THEO CÁI NHÌN CỦA CỐ CẢ (LÉOPOLD CADIÈRE)

MINH TRIẾT DÂN GIAN VIỆT NAM THEO CÁI NHÌN CỦA CỐ CẢ (LÉOPOLD CADIÈRE)

Trần Văn Toàn

 

Khi cha Nguyễn Thái Hợp cho biết là ban tổ chức cuộc hội thảo ngỏ ý muốn giao cho tôi cái đề tài thuyết trình là “Minh triết dân gian Việt Nam theo Cadière” thì tôi đã nhận lời ngay, vì thấy rằng vẫn còn một chút duyên nợ với xứ Huế và với cha Cadière nữa.

Với xứ Huế, là vì trước đây đúng một nửa thế kỷ, tôi được cha Cao Văn Luận vời về dậy triết học ở ĐH Văn khoa; ngày nay sau 45 năm vật đổi sao dời đã nhiều, tôi lại có dịp về làm việc tại Huế.

Với cha Cadière, là vì năm 1957, khi còn đi học ở Mainz, bên Đức, tôi đã vào thư viện, lục văn lục sách, tìm ra, đọc và ghi chú cẩn thận mấy bài cha Cadière, lúc đó còn đang ở Quảng Trị, viết về Việt Nam vào đầu thế kỷ XX trong tạp chí Anthropos, in bên nước Áo, của cha Wilhelm Schmidt. Đó là tạp chí về Dân tộc học và Ngôn ngữ học. Riêng cha Schmidt thì đã có tiếng vì bộ sách gồm 12 tập, khổ lớn, là : Nguồn gốc ý niệm Thiên Chúa (Ursprung der Gottesidee, 1926-1955) [1]. Tôi đã đọc bài “Triết học bình dân của người An Nam / Việt Nam” (Philosophie populaire annamite / vietnamienne), phần thứ nhất, trong : Anthropos [2] một nửa thế kỷ sau khi xuất bản và cũng đúng vào năm được tái bản trong tập III của bộ sách Niềm tin và thực hành tôn giáo của người An Nam / Việt Nam (Croyances et Pratiques Religieuses des Annamites/Vietnamiens), thu góp lại nhiều công trình nghiên cứu của cha Cadière. Nay mới đúng là dịp bàn về bài đó.

(Đọc tiếp…)

Đăng bởi: quangminhnguyen | Tháng Mười 8, 2010

Một vị Tổng Giám mục dám nói và dám làm

Không cần lời to tiếng lớn, không cần những lời hoa mỹ làm mát lòng người khác để đạt được mục đích của mình, Đức Tổng Giám mục Giáo phận Lyon Pháp để lại trong lòng người dân công giáo hay không công giáo sự kính phục sâu sắc.



Hình trích trên báo Le Progrès ngày 04/10/2010,
Đức Tổng Giám mục Giáo phận Lyon Philippe Barbarin
trong một cuộc chạy việt dã với người dân thành Lyon trên hai ngàn năm tuổi.

Trả lời phỏng vấn của tờ báo Le Progrès về dự án chuyển bệnh viện Hotel-Dieu, (một kiểu bệnh viện do người công giáo sáng lập đầu tiên để đón tiếp và phục vụ các bệnh nhân nghèo, tạm dịch là Khách sạn Thiên Chúa), Đức Tổng đã nói : “Trong chương trình của ông ta, ông có nói ‘tôi muốn giữ ở bệnh viện Hotel-Dieu phòng cấp cứu và một nơi để chăm sóc sức khỏe người nghèo.” Đức Tổng đề cập về vị thị trưởng, người chủ xướng ra việc biến bệnh viện này thành Bảo tàng Bệnh viện của thành Lyon. Vị thị trưởng đã có lời phát biểu nghe sướng tai vì ông theo phái humanisme, tức là phái nhân bản vô thần, lấy con người làm gốc : “Tôi cũng như vị Tổng giám mục, tôi đặt hy vọng trên trời và có những bó buộc dưới đất …” với ngụ ý là ông có bổn phận phải làm cái gì đó cho người khác, một cách bị cưỡng ép chứ không tự do. Đức Tổng trả lời ông và câu trả lời cũng khiến mỗi người suy nghĩ : “Ông ta đặt hy vọng trên trời, tôi rất vui khi nghe điều đó. Tôi mong là ông ta cũng có một vài hy vọng nào đó dưới đất này.” “Không ai sẽ trách ông ta vì không giữ hết những lời đã hứa. Chỉ cần giữ một nữa cũng là tốt rồi.” Trích lời từ cuốn phim đang được trình chiếu và gây xúc động hàng triệu người về đời sống đan tu làm chứng cho đức tin Kitô giáo giữa những người anh em Hồi giáo ở Tibhirine thuộc đất nước Algêria và việc 7 đan sĩ Citeaux  bị ám sát, Đức Tổng nói : “Bộ phim ‘những con người và những thần linh’ (Des hommes et des dieux)” “Anh không được bầu lên để anh quyết định một mình” “Điều đó cũng thích hợp với một vị thị trưởng”.

Một con người có học thức và là “người của thời đại”, Đức Tổng giám mục không phải là một vị Giám mục chỉ biết ngồi trong phòng làm việc, dâng thánh Lễ hay đi giảng dạy đây đó trong bộ đồng phục Giám mục với mũ mão và gậy. Ngài là vị Giám mục của dân chúng, theo như lời thánh Augustin nói : “Tôi làm giám mục vì anh em; cùng với anh em tôi là Kitô hữu.” Thật hiếm khi thấy một vị Giám mục trong đồng phục thể thao như bao người và cũng sống với mọi người để biết hơn về họ, về những khắc khoải và lo âu của người dân, bất kể ai dù lương hay giáo, mọi người dân sống trong địa phận mà Ngài có nghĩa vụ phục vụ (chứ không phải để cai quản như chúng ta thường nói). Một vị Giám mục “Dám mục” nát đi cái hình dáng bên ngoài của mình để đồng hành với dân mình phục vụ và chăm sóc, có phải là gương cho tất cả những ai là giám mục? Lời Giê-su thật thấm thía : “Ai muốn làm người đứng đầu, thì phải làm người rốt hết, và làm người phục vụ mọi người.” (Mc 9, 35)

Vài hàng suy nghĩ

Q.M

 

Đăng bởi: quangminhnguyen | Tháng Tám 24, 2010

Cách viết tên tiếng Việt khi ở nước ngoài

Nhân đọc thấy có rất nhiều cách viết tên khác nhau, nhiều khi gây nhầm lẫn và không đồng nhất khi làm giấy tờ hoặc khi sinh sống ở một quốc gia khác, nhất là phương Tây, tôi xin mạo muội chia sẻ vài cách viết tên của các nước khác và cách viết tên đúng.

Cách viết tên của người Pháp:

Người Pháp có cách dùng và viết tên rất đặc biệt. Do văn hóa Kitô giáo lâu đời, nên thường khi lãnh bí tích thanh tẩy, họ nhận tên của cha và mẹ đỡ đầu cộng thêm tên của cha mẹ ruột đặt cho. Tất nhiên là luôn lấy họ của cha. Do đó, nhiều lúc bạn thấy trong thẻ căn cước của họ có tới cả 5 hoặc 6 tên khác nhau. Nhưng trong cuộc sống, họ chỉ dùng một tên duy nhất cộng với họ đi theo sau. Người Pháp đôi khi có tên ghép, tức là hai tên khác nhau ví dụ như Jean và François gộp lại, thành Jean-François. Những tên ghép như vậy luôn luôn có gạch nối để phân biệt giữa tên ghép và tên thông thường.

Xã hội đa văn hóa và toàn cầu hóa ngày nay khiến người trẻ Pháp tìm cách đặt tên đơn giản hơn, nhiều lúc không có ý nghĩa gì nhưng nghe hay hay. Vì thế bạn có thể thấy các loại tên như Cloé, như Tit, vân vân. Văn hóa Tây phương nói chung thường viết tên trước để phân biệt từng cá nhân, rồi sau đó mới viết họ để phân biệt gia đình và dòng họ. Vì có truyền thống Quý tộc và Aristocratie nên họ cũng có các cách viết tên khác nhau. Tôi xin đưa ra vài ví dụ điển hình.

Ví dụ như ta thường thấy giữa tên có chữ “de”, đọc là “đờ”. Từ này có nghĩa là thuộc về, thuộc dòng họ … Emmanuel d’Alzon, tức là tên : Emmanuel, họ là Alzon. Chữ d’ là viết tắt của chữ “de” vì có hai nguyên âm đi với nhau. Charles de Gaulle là tên của cố tổng thống Pháp. Tên của ông là Charles, và “thuộc dòng họ” Gaulle, nên viết là Charles de Gaulle.

Người Pháp thường viết tên theo dạng chữ in thường, thí dụ Nicolas. Nhưng tên họ thông thường để phân biệt với tên gọi người Pháp viết in hoa, thí dụ SARKOZY. Khi nhìn vào, ai cũng biết là ông ta tên Nicolas, và mang họ là SARKOZY. Trong trường hợp tên ghép hoặc tên có nguồn gốc quý phái, người Pháp cũng viết tương tự: Jean-Michel BROCHETTE, Jean-Paul BALLIER, hoặc BROCHETTE Jean-Michel,  BALLIER Joseph; Emmanuel d’ALZON hoặc d’ALZON Emmanuel.

Đối với người Mỹ hay một vài nước có văn hóa Anglo-saxon, họ thường cũng có nhiều tên, nhưng thường viết theo dạng : tên thứ nhất, tên thứ hai hay còn gọi là tên giữa … và họ. Ví dụ ta thấy tên của cựu tổng thống Mỹ George W. Bush. Thay vì viết toàn bộ tên, ông chỉ dùng George Bush, tức là tên gọi George, và tên họ là Bush. Chữ W là chữ viết tắt của tên thứ hai, gọi là Water. Viết đầy đủ : George Water Bush. Cũng vậy, bạn thấy tên của đương kim tổng thống Mỹ : Barack Obama. Thật ra tên đầy đủ của ông là Barack Hussein Obama. Ông chỉ dùng Barack Obama cho gọn. Chỉ trong giấy tờ mới ghi đầy đủ là Barack Hussein Obama. Barack là tên thứ nhất, Hussein là tên thứ hai hay còn gọi là tên giữa, và Obama là họ.

Người Tàu và người Hàn Quốc có cách viết tên theo mẫu tự Latin rất hay và đáng học hỏi. Đối với họ, khi sang một nước phương Tây, họ viết họ trước bằng chữ in hoa, sau đó là tên. Thông thường tên của người Viễn Đông có ba chữ. Một là Họ, hai là tên gọi. Thí dụ ta thấy ông Hu Jintao, tức Hồ Cẩm Đào trong tiếng Việt. Ông có thể viết Hu Jin Tao, hoặc HU Jintao để phân biệt rõ đâu là họ HU, và tên của ông Jin Tao. Phó chủ tịch Trung Quốc Xi Jinping, Tập Cận Bình trong tiếng Việt. Họ của ông là Tập, và tên là Cận Bình, viết là Jinping hay Jin Ping. Người Hàn Quốc cũng có cách viết tên tương tự. Thí dụ tổng thống Hàn Quốc : Lee Myung-bak. Họ của ông là Lee, và tên là Myung-bak hay có thể viết là Myung Bak, Lee Myung Bak. Cũng như người Pháp, khi viết tên bằng ký tự Latin, họ đặt dấu gạch nối ở giữa tên để phân biệt với Họ.

Đối với người công giáo Á Đông, thông thường chúng ta có viết thêm tên rửa tội, hoặc là tên thánh như thường gọi, ở trước Họ, rồi sau đó mới là tên gọi. Ví dụ : Gioan Baotixita Phạm Minh Mẫn. Gioan Baotixita tức Jean-Baptiste trong tiếng Pháp và John Baptist trong tiếng Anh. Cách viết này bắt nguồn từ các cha đạo người Bồ hay người Pháp ngày xưa. Vì đối với người phương Tây, tên rửa tội và tên gọi là một, không có tên gọi khác. Nếu trước đây có tên không phải công giáo, khi rửa tội thì thêm vào, và nó luôn đứng trước HỌ cũng như tên gọi luôn đứng trước HỌ. Nên từ đó người Á Đông hay viết tên thánh trước họ, rồi viết tên gọi theo như phong cách Á Đông vẫn dùng.

Thời thế đã thay đổi, thế giới ngày càng hội nhập và biến chuyển. Nhiều người có dịp giao lưu văn hóa và học hỏi nhiều hơn. Nên chúng ta cũng nên suy nghĩ lại về cách viết tên của chúng ta. Khi học tiếng Anh, người việt luôn biết đến chữ NAME, tức là TÊN GỌI. Nhưng khi học tiếng Pháp, chúng ta có từ NOM, nhưng nghĩa hoàn toàn khác. NOM trong tiếng Pháp tức là HỌ. Không nên lẫn lộn. Tiếng Anh chữ SURNAME tức là HỌ, và chữ NAME tức là TÊN GỌI. Tiếng Pháp chữ PRÉNOM nghĩa là TÊN, dịch sát nghĩa là TRƯỚC HỌ, và chữ NOM là HỌ, hay còn dùng NOM DE FAMILLE, tức HỌ GIA ĐÌNH, hoặc DÒNG HỌ.

Trở lại với cách dùng tên trong tiếng Việt. Cũng như người Tàu và người Hàn, nhưng người Việt có cách dùng thông thường hơi khác người Tàu và người Hàn . Có ba chữ trong mỗi tên người. Ví dụ Ngô Đình Diệm. Ngô tức là HỌ, và Đình là tên nhánh, còn gọi là tên lót, hay tên đệm, và Diệm và tên gọi của ông. Hoặc hai chữ : Nguyễn Trãi. Họ Nguyễn và tên gọi Trãi. Có người còn có tên bốn chữ : Đoàn Hiếu Minh Tuấn. Đoàn tức là Họ, Hiếu là tên lót, Minh Tuấn là tên gọi. Theo thói quen, chỉ gọi Tuấn cách ngắn gọn.

Đối với nữ giới, thường tên có ít nhất ba chữ hoặc bốn chữ. Thí dụ : Nguyễn Thị Tấm. Họ Nguyễn, tên lót Thị và tên gọi Tấm. Hoặc : Nguyễn Thị An Lành. Họ Nguyễn, tên lót Thị, và tên gọi là An Lành. Nhưng cũng theo thói quen, người Việt chỉ gọi tên một chữ : Tấm hay Lành.

Như thế, chúng ta có thể phân biệt đâu là Tên, Prénom trong tiếng Pháp và Name trong tiếng Anh, và đâu là họ, Nom trong tiếng Pháp và Surname trong tiếng Anh. Không nên lẫn lộn Surnom và Surname vì Surnom tiếng Pháp là biệt danh, tức là tên gọi không có trong giấy tờ. Còn chữ Surname trong tiếng Anh lại là HỌ.

Thật ra có nhiều người Việt nhầm lẫn trong cách viết tên đầy đủ. Có nhiều người chủ trương viết : Đoàn thanh Tùng. Viết HỌ chữ in hoa, tên lót hoặc tên đi với tên gọi chữ thường, và tên gọi chữ in hoa. Cách viết này trông giống kiểu viết tên của người Hàn hay người Tàu khi sang các nước phương Tây, ví dụ có thể viết Kim Myoung-ho, hay Kim Myoungho, hay Myoungho Kim. Họ của anh ta là Kim, và tên gọi là Myoungho, hay Myoung-ho, hay còn viết Myoung Ho. Đúng ra phải viết Đoàn Thanh Tùng, hay là Đoàn Thanhtung, hay là Thanhtung Đoàn, hay Thanh-tùng Đoàn, hay Thanh-Tùng Đoàn. Như thế khi nhìn vào người ta biết là Họ Đoàn, tên Thanh Tùng, chứ không phải họ Tùng, tên Đoàn thanh. Cách đơn giản nhất là chúng ta nên có gạch nối, khi đó người Pháp hay người phương Tây nói chung khi nhìn vào biết ngay đâu là tên và đâu là họ của chúng ta. Khi viết tên nên viết IN HOA HỌ, và in thường Tên-Gọi có gạch nối. Ví dụ : ĐOÀN Thanh-Tùng. Đó là cách tốt nhất. Cũng vậy đối với nữ giới hoặc những ai có tên từ bốn chữ trở lên, có thể viết NGUYỄN Thị Mộng-Huyền, NGUYỄN Thị Bích-Giang, NGUYỄN Thị An-Lành, hay ĐOÀN Hiếu Minh-Tuấn. Khi nhìn vào người ta biết ngay đâu là họ và đâu là tên. Có nhiều người viết NGUYỄN THỊ MỘNG Huyền. Khi nhìn vào người ta tưởng là tên Huyền và có Họ là NGUYỄN THỊ MỘNG. Chưa thấy ai có cái Họ dài và lạ đến thế.

Hơn nữa, khi có tên rửa tội, chúng ta có thói quen như tôi đã đề cập ở trên, tức là viết tên thánh trước Họ, rồi tên lót và tên gọi theo sau. Ví dụ : Phaolô Nguyễn Văn Hưng.  Thật sự người Pháp khi nhìn vào chẳng biết đâu là Họ và đâu là tên. Họ có thể nói Tên tức là Phaolô, hay còn gọi là Paul, và Họ là NGUYỄN VĂN HƯNG. Hay nhiều lúc viết lầm khi có thói quen gọi Paul Hưng, rồi người ta viết Họ là NGUYỄN VĂN. Nếu là có Họ NGUYỄN VĂN thực sự, thì em gái của Paul Hưng cũng là NGUYỄN VĂN Thị Tấm. Vì thế, để phân biệt rõ ngay từ đầu, chúng ta nên viết cho rõ. Có hai cách viết:

Cách thức nhất : Paul NGUYỄN Văn-Hưng. Khi nhìn vào người ta biết tên rửa tội là Paul, Họ là NGUYỄN và tên gọi là Văn Hưng. Thật ra người Pháp không phân biệt được đâu là tên lót và đâu là tên gọi. Cách tốt nhất là viết cả hai tên lót và tên gọi làm một và nối lại với nhau bằng một gạch nối : Văn-Hưng.

Cách thứ hai : Tôi có nói đến việc hội nhập văn hóa, toàn cầu hóa và trao đổi văn hóa. Thật ra tên thánh và tên gọi đều là TÊN. Nếu đặt trước thấy phiền quá, đặt nó đằng sau tên gọi cho khỏe. Khi viết NGUYỄN Văn-Hưng Paul, người ta sẽ biết ngay, không cần phải giải thích nhiều. Khi viết như vậy chúng ta có thể giữ được cách viết tên trong tiếng Việt, và hội nhập văn hóa.

Cách thứ ba : Chúng ta có thể dùng theo kiểu của người phương Tây khi chúng ta làm giấy tờ sang du học hoặc sang định cư, hoặc đi du lịch. Chúng ta nên viết ngay từ đầu. Thí dụ : Duy-Tân ĐÀO. Người ta sẽ biết ngay mình mang tên là Duy Tân, và Họ Đào. Nếu không có dấu gạch sẽ dễ bị lẫn lộn, vì có nhiều người không hiểu văn hóa Á Đông, là cứ lấy đại, cho là tên Duy, nhưng thực chất đó là tên lót hay là tên không đầy đủ. Tên đầy đủ là Duy-Tân. Khi muốn gắng tên rửa tội vào, chúng ta có thể viết theo thói quen Pierre Duy-Tân ĐÀO, hay là Duy-Tân Pierre ĐÀO. Vị trí của tên thánh không quan trọng, vì thực chất đối với người công giáo Việt Nam, tên này không có trong giấy tờ hành chính, nhưng chỉ trong giấy tờ thuộc tôn giáo.

Vậy, nếu bạn viết tên, nên phân biệt đâu là HỌ, và đâu là TÊN GỌI để khỏi lẫn lộn, và nhất là trong thời đại chúng ta đi lại nhiều sang các nước Phương Tây hoặc các nước không thuộc ba nước Trung Quốc, Hàn Quốc và Việt Nam. Cách viết tốt nhất và đúng nhất : HỌ Tên-Gọi : HỒ Hướng-Thiên Paul. ĐINH Văn-Hùng Vianney. Hoặc : Anne Thị An-Lành NGUYỄN ; NGUYỄN Thị An-Lành Anne.

Vài dòng cùng chia sẻ với những ai đang chuẩn bị lên đường đi sang một nước khác ngoài quê hương của mình. Mến chúc bạn luôn gặp nhiều may mắn trong cuộc sống.

Q.M

Đăng bởi: quangminhnguyen | Tháng Tám 21, 2010

“Tâm sự và giải đáp thắc mắc” của giáo sư NGÔ Bảo Châu

Tuổi trẻ tài cao lại rất khiêm nhường và hiểu biết. Xin được trích bài “Tâm sự và giải đáp thắc mắc” của giáo sư Ngô Bảo Châu, người Việt đầu tiên đoạt giải thưởng toán học Fields. Một tấm gương cho tôi và cho bạn.

http://thichhoctoan.wordpress.com/2010/08/20/tam-sự-va-giải-dap-thắc-mắc/

Thích Học Toán

Tâm sự và giải đáp thắc mắc

Từ khi được thông báo về giải thưởng Fields, tức là cách đây vài tháng cho đến ngày hôm qua, là một khoảng thời gian đây lo âu đối với tôi. Lo lắng lớn về cái trách nhiệm hiển nhiên của người nhận giải đối với đất nước. Lo lắng nhỏ về cái không gian riêng tư của mình sẽ bị người khác xâm phạm. (Đọc tiếp…)

Đăng bởi: quangminhnguyen | Tháng Tám 20, 2010

Hãy học cùng Ta vì Ta hiền lành và khiêm nhường trong lòng

Bình : Bài chia sẻ trong Thánh Lễ Tiên Khấn của các chị em Hội Dòng Mến Thánh Giá Phan Thiết thật hay và hữu ích cho những ai đang theo Chúa trên một con đường riêng biệt. Xin được chia sẻ trên blog cá nhân. Đọc tiếp

Đăng bởi: quangminhnguyen | Tháng Bảy 22, 2010

HỒI GIÁO CÓ PHẢI LÀ MỘT TÔN GIÁO HAY KHÔNG?

Hồi Giáo La Mecque

Ngày nay ai ai cũng nói về nhu cầu phải đối thoại với Hồi giáo, và có lẽ không có nhóm tôn giáo nào lại khăng khăng đề cập tới hơn Giáo hội Công giáo. Tuy nhiên, như nhiều nhà phê bình đã cho biết, bạn chỉ có thể có một cuộc đối thoại đích thực khi cả hai phía đều ngay thẳng về những gì họ tin theo và những hành động họ khuyến khích. Vì tính cách xa lạ của Hồi giáo đối với đa số người phương Tây, nên thường khó mà đưa ra được những phán xét đáng tin cậy liên quan đến những vấn đề như thế. Nhưng vào lúc này, những xét đoán như vậy là điều tối cần thiết. (Đọc tiếp…)

Đăng bởi: quangminhnguyen | Tháng Bảy 17, 2010

Kỳ nghỉ hè thú vị ở Hardelot Plage, Pas-de-Calais …


Cứ mỗi năm theo thông lệ anh em Tập Viện Juvisy có dịp đi nghỉ hè cộng đoàn ở một nơi nào đó nhất định. Không như các năm trước, anh em thường đi về Miền Nam, về Château, năm nay nhận lời mời của cha Vincent Leclercg, anh em Tập Sinh có những ngày nghỉ hè vui vẻ và bổ ích ở Hardelot, một ngôi làng du lịch nhỏ ven biển thuộc vùng Pas-de-Calais Pháp. (Đọc tiếp…)

Bài viết cũ hơn »

Chuyên mục

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.